Phim Giới thiệu về du lịch Bình Thuận
Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 15h:14' 14-03-2024
Dung lượng: 711.2 KB
Số lượt tải: 3
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hồng
Ngày gửi: 15h:14' 14-03-2024
Dung lượng: 711.2 KB
Số lượt tải: 3
Số lượt thích:
0 người
Nơi Nào Có Ý Chí Nơi Đó Có Con Đường
Nhiều tác giả
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Table of Contents
Thông tin E-book:
Lời giới thiệu - Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
Lập kế hoạch để thành công
Hương vị ngọt ngào của thành công
Người phụ nữ dời non lấp biển ở Appalachians
Người biến địa ngục thành thiên đường
Ý chí của một cô gái
Cậu trò nhỏ và sứ mệnh cao cả
Như Một Phép Mầu
Thương hiệu lớn từ một ý tưởng nhỏ
Chinh phục đường đua thế giới bằng đôi chân từng bị tê liệt
Những lá thư hy vọng
Những căn nhà hạnh phúc
Hai vận động viên “ngoại hạng”
Thành công sau một chặng đường dài
Tình bạn vĩ đại và một cuộc đời vĩ đại
Sức mạnh của ý chí
Người tự kiến tạo đời mình
Người anh hùng thầm lặng
Một huyền thoại sống
Cuộc bộ hành và sứ mệnh cao cả
Lời giới thiệu - Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
TTO - "Vấn đề không phải là ở tuổi tác, ở khả năng hay ở sức mạnh - vấn đề là ở ý chí."
Chúng ta đã từng nghe nói về sức mạnh của ý chí và niềm tin. Chúng ta đã từng ngạc
nhiên với những con người có nghị lực và ý chí phi thường - những người đã thực hiện
và vượt qua những điều tưởng chừng không thể.
Chúng ta đã từng biết câu chuyện về một người phải đơn độc chống chọi với đói khát, giá
lạnh và hiểm nguy suốt mấy mươi ngày trong tác phẩm nổi tiếng "Tình yêu cuộc sống" của
Jack London. Bằng niềm tin mãnh liệt và một ý chí không khuất phục trước nghịch cảnh và tổn
thương, anh đã có sức mạnh để tìm ra con đường sống cho mình trong một hoàn cảnh vô cùng
khắc nghiệt.
Chúng ta cũng từng biết câu chuyện về một người phi công trẻ tuổi dũng cảm trong Thế
chiến thứ hai. Anh bị thương nặng ở chân trong một trận không chiến một mất một còn với kẻ
thù. Sau mười tám ngày bò lê trong bão tuyết để trở về, hai chân anh đã bị hoại thư. Các bác sĩ
quyết định cứu lấy mạng sống của chàng trai trẻ bằng cách cắt bỏ đến đầu gối đôi chân của
anh. Tình trạng đó khiến anh tưởng chừng mãi mãi tàn phế và giã từ đồng đội.
Nhưng ước mơ được trở lại lái máy bay chiến đấu luôn cháy bỏng trong anh. Khi rời bệnh
viện anh quyết tâm luyện tập với một ý chí sắt đá - cho dù bác sĩ, cho dù cấp trên và mọi người
khẳng định chắc chắn rằng điều anh muốn làm là không thể nào thực hiện được, khuyên anh
đừng cố gắng vô ích nữa!
Nhưng sau cùng - với một quyết tâm không gì lay chuyển được - anh đã làm được điều chưa
từng có trong lực lượng không quân Xô viết và cả trong lịch sử ngành hàng không thế giới:
Người mất cả hai chân vẫn lái được máy bay tiêm kích hiện đại nhất. Chàng trai trẻ bản lĩnh
với đôi chân giả lại tung hoành trên bầu trời và đã bắn hạ được hàng chục máy bay chiến đấu
của kẻ thù trong những cuộc đối đầu trên không.
Tên của anh được lan truyền vượt ra ngoài biên giới và là nỗi ám ảnh kinh hoàng của các phi
công Đức Quốc Xã lúc bấy giờ. Anh đã được quân đội Xô viết phong tặng huân chương Anh
hùng vì lòng dũng cảm vô song của mình. Sự phi thường của anh bắt nguồn từ một ý chí kiên
định theo đuổi đến cùng khát vọng của mình.
Và những câu chuyện trong tập sách này một lần nữa khẳng định một cách mạnh mẽ:
NƠI NÀO CÓ Ý CHÍ - NƠI ĐÓ CÓ CON ĐƯỜNG!
TTO - Đó là câu chuyện về một cô gái không thể cất lên tiếng nói, cũng không nhìn thấy
ánh sáng từ khi còn nằm nôi đã trở thành một diễn giả có tầm ảnh hưởng sâu rộng trên
thế giới. Đó là câu chuyện về một vận động viên vô địch thế giới đã chinh phục khán giả
bằng những bước chân thần tốc đã từng bị tê liệt hoàn toàn mười tám năm trước đó.
Và, động lực nào đã giúp một cậu thiếu niên châu Phi không một xu dính túi có thể hoàn tất
cuộc hành trình dài 5.000 km đầy mạo hiểm trong hai năm ròng rã trên chính đôi chân trần
của mình để lên đến đỉnh vinh quang?...
Đọc xong quyển sách này, bạn sẽ hiểu vì sao họ đã làm nên những kỳ tích đó - tất cả từ một ý
chí kiên định, một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Họ - những con người đã dũng cảm
vượt qua nghịch cảnh, nỗi sợ hãi và hoài nghi ở bản thân để biến những điều "không thể"
thành "có thể".
Trong khi nhiều người chỉ chú tâm vào những hạn chế của bản thân thì có không ít người
dám làm và đã làm được những điều "không thể" như thế. Với họ, sự can đảm, ước muốn khám
phá và chinh phục những đỉnh cao thôi thúc họ mạnh mẽ hơn bất kỳ những lời cảnh báo "sẽ
gặp thất bại" hay "không thể nào". Không có khó khăn nào có thể làm chùn bước được con
người có lòng quyết tâm và ý chí cao độ.
Lòng quyết tâm giúp chúng ta vượt qua những rào cản tiềm ẩn trong mỗi cá nhân: sự thiếu
tự tin, cách suy nghĩ và thái độ sống không tích cực và nhiều hạn chế khác nữa.
Có phải chỉ những người phi thường mới làm được điều đó? Hay đó là một năng lực bẩm
sinh? Thật ra, những người từng làm nên điều kỳ diệu hoàn toàn không phải là siêu nhân hay
thần thánh gì cả. Họ chỉ là những con người bình thường. Họ cũng từng nếm trải những đau
buồn và thất vọng đời thường. Nhưng, ngay chính trong những khoảnh khắc ấy, họ bộc lộ
những phẩm chất khác biệt, những phẩm chất đã giúp họ luôn tiến về phía trước trong khi
những người khác chấp nhận đầu hàng, bỏ cuộc.
Bạn sẽ lần lượt gặp gỡ những con người có hoàn cảnh, ước mơ và mục đích sống khác nhau.
Nhưng điều chung nhất mà chúng ta có thể nhận thấy là cách họ vượt qua những nghịch cảnh
và thử thách cuộc sống. Họ cũng đã từng vật lộn với số phận, từng vấp ngã, từng phạm sai lầm,
từng hứng chịu nhiều thất bại. Nhưng cũng chính họ đã tự vực mình đứng dậy, bền gan đi tiếp
và vươn lên mạnh mẽ. Những gian truân, thử thách chỉ hun đúc thêm lòng quyết tâm và mang
lại cho họ những trải nghiệm quý báu hơn.
Hy vọng câu chuyện của những con người đầy nghị lực ấy sẽ đánh thức những khả năng
tiềm ẩn trong mỗi chúng ta. Hãy gìn giữ ước mơ, hãy phấn đấu, hành động và dám đi đến tận
cùng để đạt được những gì mình mong muốn - để khẳng định mình và thực hiện những gì mình
đã từng cam kết với bản thân, với cuộc sống. Không có điều gì là không thể làm được! Mọi đức
tính đều có thể có được qua rèn luyện - bằng ý chí và lòng quyết tâm.
Ý nghĩa cuốn sách sẽ làm bạn suy nghĩ, khơi dậy và thôi thúc những ước mơ và giúp bạn có
được những tính cách để trở thành một người không biết đầu hàng trước số phận.
- First News
Lập kế hoạch để thành công
TTO - “Tôi luôn luôn ước mơ thực hiện những điều to tát hơn và tốt đẹp hơn, không
chỉ cho riêng mình mà cho gia đình và cả cộng đồng của tôi. Tôi biết mọi việc không thể
được hoàn thành ngay lập tức, tất cả đều phải được lên kế hoạch và chuẩn bị thật chu
đáo. Tôi đã từng dành 15 năm chuẩn bị bản thân để đương đầu với thử thách.”
“Cậu điên à?” - Đó là lời cảnh báo của bạn bè đối với Lee Dunham vào năm 1971, khi anh
quyết định bỏ nghề cảnh sát và dùng tất cả các khoản tiền tiết kiệm được trong suốt 10 năm
ròng để đầu tư vào chuyện kinh doanh nhà hàng mà theo mọi người là đầy rủi ro. Đầu tư cho
cái nhà hàng đặc biệt này thực sự là một sự mạo hiểm lớn: làm đại lý nhượng quyền của hãng
McDonald's đầu tiên ở trung tâm New York, ngay trong một khu nổi tiếng về tội phạm, Khu
Harlem.
Nhưng Lee có kế hoạch của riêng mình. Trong khi bạn bè chơi bóng trên những lô đất trống
của Brooklyn, thì Lee lại lao vào làm việc để kiếm tiền. Cậu đi mua và ký gởi những chai sữa
vào tiệm tạp hóa, cậu nhận đánh giày, phát báo và giao hàng đến từng nhà. Từ nhỏ, cậu đã hứa
với mẹ rằng cậu sẽ nỗ lực để một ngày nào đó mẹ cậu không còn phải đi giặt thuê kiếm sống
nữa. Cậu bảo cậu sắp khởi sự công việc làm ăn riêng. “Đừng nói thánh nói tướng nữa! Lo làm
bài đi con”, mẹ cậu bảo. Mẹ cậu biết rõ rằng chưa có người nào trong dòng họ Dunham từng
thoát khỏi kiếp lao động nghèo, chứ đừng nói đến chuyện kinh doanh này nọ. Bà cứ nhắc đi
nhắc lại với cậu con trai rằng “Sẽ không có con đường nào để con có thể tự mình kinh doanh
buôn bán được cả!”.
Nhiều năm trôi qua và Lee vẫn chưa thực hiện được ước vọng của mình. Học xong trung
học, anh gia nhập Không quân. Thời gian tại ngũ cũng là thời gian trong anh nảy sinh và nuôi
dưỡng ý định một ngày nào đó sẽ làm chủ một nhà hàng gia đình. Anh đăng ký vào trường
thực phẩm Không quân, trở thành một đầu bếp giỏi và được phục vụ trong nhà ăn của sĩ quan.
Khi rời quân ngũ, anh làm việc suốt bốn năm liền cho một vài nhà hàng lớn, có cả nhà hàng
của khách sạn Waldorf Astoria danh tiếng ở New York. Lee muốn bắt đầu công việc kinh doanh
nhà hàng của mình nhưng lại nghĩ mình thiếu nhiều kỹ năng kinh doanh cần có để thành công.
Thế là anh đăng ký vào một trường thương mại, buổi tối đi học, ban ngày xin làm cảnh sát.
Trong suốt 15 năm, anh là nhân viên chính thức trong lực lượng cảnh sát. Ngoài giờ làm
việc, anh gia công đồ gỗ và vẫn tiếp tục khóa học kinh doanh. “Tôi dành dụm từng đồng xu tôi
kiếm được khi làm cảnh sát”, anh nhớ lại. “Trong suốt 10 năm trời, tôi đã không tiêu vặt một
xu nào. Không phim ảnh. Không nghỉ mát. Không một trận đấu bóng. Chỉ có đi làm, đi học và
ước mơ cả đời là có được công việc kinh doanh riêng của mình”. Đến năm 1971, Lee đã dành
dụm được cả thảy 42.000 đô la. Đã đến lúc anh có thể biến ước mơ của mình thành hiện thực.
Ý định của Lee là muốn mở một nhà hàng hạng sang ở Brooklyn. Với kế hoạch kinh doanh
trong tay, anh bắt đầu tìm kiếm nguồn tài chính. Nhiều ngân hàng từ chối yêu cầu của anh.
Không thể huy động được nguồn vốn để mở nhà hàng riêng, Lee quyết định chuyển sang làm
đại lý nhượng quyền. Anh gửi đi rất nhiều đơn đăng ký. Thế rồi anh nhận được thư của
McDonald's đồng ý cho anh làm đại lý với một điều kiện: anh phải mở được các nhà hàng
McDonald's ở bên trong thành phố. McDonald's muốn tìm hiểu liệu kiểu nhà hàng thức ăn
nhanh của họ có thể thành công trong nội thành hay không. Có lẽ Lee là người thích hợp cho
việc điều hành nhà hàng đầu tiên đó.
Để có được quyền làm đại lý nhượng quyền, Lee sẽ phải sử dụng tất cả các khoản tiết kiệm
của mình và vay thêm 150.000 đô la nữa. Những gì anh đã bỏ công sức, tâm trí và thậm chí là
hy sinh trong ngần ấy năm đều được dồn cho một thử thách đầy rủi ro – như bạn bè anh từng
nói. Lee đã nhiều đêm không ngủ trước khi anh có thể đưa ra quyết định. Cuối cùng anh đã
trung thành với sự chuẩn bị hàng chục năm của mình: anh đã đặt bút ký vào hợp đồng kinh
doanh nhượng quyền nhà hàng McDonald's ở khu ổ chuột đầu tiên tại Mỹ.
Những tháng đầu tiên đúng là thảm họa. Những vụ thanh toán lẫn nhau của các băng đảng,
những cuộc đấu súng, rồi nhiều vụ xô xát bạo lực quấy nhiễu nhà hàng khiến khách hàng sợ hãi
và tránh xa. Bên trong, nhân viên lấy cắp thức ăn và tiền bạc, đến két sắt cũng thường xuyên bị
bẻ khóa. Lee không thể yêu cầu McDonald's trợ giúp vì chỉ làm vấn đề trầm trọng hơn; các đại
diện của McDonald's cũng quá ngán ngại khi phải mạo hiểm đến khu vực cửa hàng tọa lạc. Lee
phải tự mình xoay xở mọi chuyện.
Mặc dù anh đã bị cướp hết hàng bán, tiền lời và phần nào cả sự tự tin, nhưng Lee sẽ không
để ước mơ của mình bị tước đoạt. Lee quay lại với những gì mà trước đây anh luôn luôn tin
tưởng: chuẩn bị và hoạch định.
Lee biến mọi thứ thành một chiến lược. Trước tiên, anh gởi đến từng tên côn đồ hung hãn
một bức thư với những lời lẽ cứng rắn, rằng nhà hàng McDonald's không phải là chỗ của bọn
chúng. Dĩ nhiên, để có tác dụng, anh chuẩn bị cả một số phương án đề phòng bạo lực. Qua ánh
mắt bọn chúng, Lee cảm nhận được sự bơ vơ, cô độc mà anh từng nếm trải trong chính gia
đình mình. Anh nhận thức được rằng sẽ có hy vọng và cơ hội cho những người hàng xóm này.
Anh sẽ chứng minh điều đó. Anh quyết định không chỉ phục vụ bữa ăn cho cộng đồng – anh còn
suy tính nhiều biện pháp nhằm xây dựng và phát triển cộng đồng mà anh đang sống.
Lee nói chuyện thẳng thắn và không kém phần thách thức với từng tên một, đồng thời khơi
gợi động lực giúp chúng làm lại cuộc đời. Sau đó anh đã làm điều mà nhiều người cho rằng
không thể tưởng tượng nổi: anh nhận chúng vào làm việc. Anh thắt chặt công tác điều hành,
kiểm tra đột xuất các nhân viên thu ngân, loại trừ chuyện trộm cắp. Lee đã dần dần cải thiện
được điều kiện làm việc. Cứ mỗi tuần một lần, anh tổ chức các lớp học về dịch vụ khách hàng
và quản lý cho nhân viên. Anh khuyến khích họ phát triển những mục tiêu cá nhân và nghề
nghiệp.
Anh luôn nhấn mạnh hai mục tiêu: Một là phải giữ vững và phát triển nhà hàng bằng cách
phục vụ khách hàng một cách hiệu quả; hai là nhà hàng của anh phải mở ra lối thoát cho những
con người đang trong bước đường cùng. Và nếu nhân viên càng phục vụ khách hàng nhanh
chóng hơn, hiệu quả hơn thì lối thoát ấy càng hữu ích và có ý nghĩa hơn.
Như một nhà hoạt động cho cộng đồng, Lee tài trợ cho một đội điền kinh, giúp trẻ em gặp
hoàn cảnh cơ nhỡ trở lại các trung tâm giáo dục của cộng đồng và trường học bằng nhiều suất
học bổng. Lee đã xây dựng được một nhà hàng đặt trong khu ổ chuột của New York trở thành
đại lý McDonald's có lợi nhuận cao nhất thế giới thông qua doanh thu 1,5 triệu đô la một năm.
Các đại diện của hãng từng không muốn đặt chân đến Harlem trước đây, bấy giờ lại cùng nhau
kéo đến cửa hàng của Lee, hào hứng nghe câu chuyện làm ăn của anh. Đối với Lee, câu trả lời
rất đơn giản: “Phục vụ khách hàng, phục vụ người làm công và phục vụ cả cộng đồng”.
Nhiều năm qua, Lee đã làm chủ 9 nhà hàng, sử dụng 435 nhân công, phục vụ hàng ngàn bữa
ăn mỗi ngày. Và đúng như lời anh từng hứa thuở nhỏ, mẹ anh không còn phải vất vả với nghề
giặt giũ cực nhọc. Quan trọng hơn, Lee đã chuẩn bị con đường cho hàng ngàn doanh nhân
người Mỹ gốc Phi phấn đấu để biến ước mơ của họ thành hiện thực, giúp đỡ cộng đồng, và nuôi
dưỡng niềm hy vọng.
Tất cả những điều này đều là hiện thực – một hiện thực hình thành từ nhận thức của một
cậu bé biết ước mơ, hoạch định và chuẩn bị cho tương lai. Trong quá trình phấn đấu không
ngừng ấy, cậu đã thay đổi cuộc đời mình, và của cả những người khác nữa.
LEE DUNHAM
“Nghịch cảnh không phải là một tảng đá cản lối bước chân bạn. Hãy xem đó như là một
thềm đá nâng bạn bước cao hơn.”
- Franco Molinary
Hương vị ngọt ngào của thành công
TTO - “Sở dĩ ý tưởng của tôi thành hiện thực vì tôi đã không dừng lại sau lời từ chối
đầu tiên hay thứ một trăm. Thua keo này, bày keo khác, tôi không bao giờ chấp nhận bỏ
cuộc.”
John Mautner là một chuyên viên phân tích tài chính cao cấp tại một trong năm trăm công
ty hàng đầu nước Mỹ và hầu như có tất cả mọi thứ cùng một ngôi nhà đẹp ở Hilton Head, South
Carolina với người vợ mới cưới mà anh hết lòng yêu thương. Nhưng anh đã làm gì? Anh đem
đánh cược tất cả những thứ mình đang có vào một trong những ý tưởng kinh doanh điên rồ
nhất!
Thật ra John không bằng lòng với tình trạng hiện tại. Khoản thu nhập tiềm năng từ công việc
hiện tại có lẽ không thể mang lại cho anh sự độc lập tài chính, rồi việc phải luôn chứng tỏ mình
hơn các đồng nghiệp khác để tiến thân đã khiến công ty chẳng còn vẻ hấp dẫn đối với anh nữa.
Anh tin rằng việc tự kinh doanh là chìa khóa đảm bảo sự an toàn về mặt tài chính.
Nhưng không giống nhiều người khác, John hành động chứ không mơ tưởng viển vông. Vào
năm 1990, John xin thôi việc, từ bỏ ngôi nhà xinh xắn cùng vùng đất tươi đẹp Hilton Head. Bạn
bè, người thân bảo anh mất trí khi anh cùng với vợ mình, Anne, chuyển đến Orlando, Florida,
một thành phố có lượng du khách dồi dào.
John đã nhìn thấy con đường dẫn đến sự độc lập tài chính của mình trong những quả hạch –
loại quả nhân ngoài bọc đường vị quế nóng hổi bán cho khách bộ hành trên đường phố. Lấy
cảm hứng từ những người bán hàng rong xe đẩy dọc các đường phố ở châu Âu, cùng với sở
thích chế biến thức ăn của mình, John bỏ ra nhiều giờ đồng hồ để chế biến hạnh nhân và hồ
đào theo công thức của riêng anh. Với khoản tiền vay 10.000 đô la và một cái tên mới, “The
Nutty Bavarian”, John đã thành lập doanh nghiệp của mình chỉ với một chiếc xe đẩy, được
thiết kế để khách hàng có thể nhìn thấy từng loại hạt đang được nướng cho đến khi có màu óng
ánh, mời gọi.
Một cái tên rất sáng tạo. Một kiểu bày hàng sáng tạo. Và, sản phẩm cũng mang tính sáng tạo
không kém. Nhưng để sáng tạo được như vậy, John gặp khá nhiều khó khăn về mặt tài chính.
Do không muốn có thêm đối thủ cạnh tranh, những người buôn bán lâu năm ngấm ngầm đẩy
John ra khỏi các khu vực sầm uất. Vào cuối năm đầu tiên, John gần như phá sản. Anne phải
gắng sức duy trì việc kinh doanh của chồng bằng những đồng lương từ công việc làm y tá của
cô.
Vậy là kế hoạch kinh doanh của John cần phải có sự thay đổi. Để xoay chuyển tình thế, anh
phải tìm cho ra một địa điểm kinh doanh thuận lợi. Orlando có một nơi tầm cỡ và là vị trí tốt
nhất để bán các loại quà bánh chất lượng cao – đó là một công viên thuộc phim trường
Universal. Tuy nhiên, có một chỗ kinh doanh trong khuôn viên này không phải là việc dễ dàng.
Phim trường Universal của bang Florida thông báo cho John rằng anh phải ký quỹ 100.000 đô
la để được quyền kinh doanh trong khuôn viên của họ. Phía Universal sẽ quản lý quầy hàng của
John. Các hãng lớn như Orville Redenbacher và Haagen-Dazs đã làm như thế, nhưng 100.000
đô la đối với The Nutty Bavarian quả là quá tầm tay. Để cạnh tranh với các hãng lớn, John phải
tìm cách khác, sáng tạo hơn những cách thông thường.
Anh gọi cho bộ phận phụ trách về thực phẩm của Universal và nói chuyện với vị phó chủ
tịch. John kể cho ông ấy nghe về món ăn cực kỳ hấp dẫn của mình. Vị phó chủ tịch yêu cầu John
gởi thư chào hàng đến, và John đã làm đúng như thế. Hàng tuần trôi qua mà không nhận được
trả lời. Ngày nào John cũng gọi điện đến trong suốt một tháng trời. Anh gởi sản phẩm mẫu và
thư chào hàng đến. Sau cùng thì John gởi cho vị phó chủ tịch một lá thư, nói rằng anh sẽ gọi
điện liên tục cho đến khi nào ông ấy đồng ý gặp John trong ba mươi phút hoặc có lý do chính
đáng để thẳng thừng từ chối.
Lá thư tỏ ra hiệu nghiệm. Vị phó chủ tịch đồng ý gặp anh. Và đây chính là lúc John phải tìm
cách giải quyết những thử thách thực sự. Anh biết ba mươi phút này sẽ là khoảng thời gian
không thể quên. Anh tin rằng món ăn do mình chế biến sẽ có mùi vị hấp dẫn, John quyết định
để cho sản phẩm lên tiếng thay cho mình. Vào đúng ngày hẹn, John mang cái lò nướng vào
thẳng phòng họp và tiến hành chế biến món hồ đào bọc quế nóng hổi. Tiếng nổ vui tai của các
hạt va vào thành chảo, hương thơm tràn ngập căn phòng, rồi len lỏi ra ngoài hành lang... Chẳng
bao lâu sau, đã có nhiều nhân viên tò mò ghé ngang qua để tìm hiểu xem ai đang chế biến món
ăn gì ở đó. Họ nhìn thấy một cái chảo đầy những hạt hồ đào vàng óng, nóng hổi đang tỏa
hương thơm ngào ngạt.
John phục vụ mọi người từng hạt hồ đào mới rang và ai cũng muốn thưởng thức thêm nữa.
Nhưng họ vẫn muốn có thêm thời gian để xem xét đề nghị của anh. John chợt nảy ra một ý
tưởng. “Tôi bảo với họ rằng nếu họ cho tôi thử trong ba mươi ngày, đích thân tôi sẽ chế biến
và đứng bán tại quầy mỗi ngày, trong suốt một tháng, mỗi ngày mười hai tiếng, và nộp cho
Universal hai mươi lăm phần trăm doanh thu. Universal chẳng chịu thiệt hại gì, họ không hề có
chút rủi ro nào, về phần mình, tôi sẽ có cơ hội để chứng tỏ mình”. Cuối cùng ban giám đốc
Universal đã đồng ý với đề nghị của John.
Tháng đầu tiên John thu được 40.000 đô la. Sau tháng thứ hai, John ký một hợp đồng hai
năm với Universal và vào cuối năm đầu tiên, chỉ với hai xe đẩy, doanh số của John đã đạt đến
một triệu đô la.
“Lúc đó tôi không hề biết rằng họ không bao giờ cho người ngoài vào kinh doanh trong cơ
sở của họ theo cách như thế. Nhưng với tôi thì khác. Chuyện này chưa từng có tiền lệ.”
Nutty Bavarian ngày nay có hơn 150 xe đẩy kinh doanh nhượng quyền trên toàn nước Mỹ
và ba nước khác với doanh số hàng năm hơn 10 triệu đô la. Món hạnh nhân và hồ đào của John
là món ăn ưa thích của cựu tổng thống Bill Clinton và đã từng được phục vụ tại cả hai buổi lễ
tuyên thệ nhậm chức của ông. Nutty Bavarian từng được đài CNN đưa tin, cũng như được
Bryant Gumbel và Willard Scott hết lời ca ngợi trên chương trình Today Show của đài Phát
thanh và Truyền hình Quốc gia Mỹ (NBC).
John sẵn lòng chia sẻ “công thức bí mật” dẫn đến thành công của anh cho tất cả chúng ta: đó
là một muỗng cà phê “lòng tin” trộn với một nhúm “táo bạo” trước khi đặt vào một chiếc lò
nướng chứa đầy “tính sáng tạo”!
JOHN MAUTNER
Người phụ nữ dời non lấp biển ở Appalachians
TTO - “Thành công không tự nhiên mà đến. Bạn đừng trông đợi mọi thứ đều diễn ra
theo ý mình. Bằng cách làm việc chăm chỉ và sáng tạo trong việc tìm kiếm các giải pháp
cho một vấn đề, bạn sẽ tìm thấy lối ra từ trong nghịch cảnh.”
Eula Hall không có bằng cấp gì về y học, nhưng ngày nào cô cũng chăm sóc cho người bệnh
và những ca chấn thương. Cô chưa hề qua trường lớp chính quy nào về chính trị hay luật,
nhưng cô là một trong những nhà vận động hành lang và là người vận động quyên góp vì người
nghèo hiệu quả nhất nước Mỹ.
Trên tường nhà cô cũng chẳng treo tấm huân chương nào ghi nhận thành tích hoạt động xã
hội của cô, thậm chí cả bằng tốt nghiệp phổ thông trung học cũng chẳng có, vậy mà cô vừa là
một nhà tư vấn, vừa là người bênh vực quyền lợi cho người già, người nghèo và rất nhiều
người đang bị ngược đãi mà cô gặp trên đường đời.
Nếu trên thế gian này có loại bằng cấp về sự cống hiến, tinh thần sáng tạo và lòng kiên trì thì
Eula Hall phải được nhận bằng tiến sĩ. Trên thực tế, cô chỉ là một “cô gái tỉnh lẻ quê mùa và
nghèo kiết xác” làm việc trong các lán trại gia súc nằm trong các khu rừng xa xôi hẻo lánh của
vùng núi Appalachians thuộc bang Kentucky. Công việc của cô là xoa dịu nỗi đau cho người
bệnh tại quê nhà. Đó là lĩnh vực mà cô đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm quý báu.
Chào đời tại quận Pike, Kentucky vào năm 1927, Eula là một trong bảy đứa con mà hầu hết
đều có khiếm khuyết về mặt thể chất. Lớn lên và lập gia đình, Eula sinh được năm con. Cô hoàn
toàn không được chăm sóc gì trước khi sinh, và cả năm đứa trẻ đều được sinh tại nhà. Một đứa
bị sinh non và điếc bẩm sinh và một đứa chết lúc còn ẵm ngửa. Eula cũng đã chứng kiến cảnh
nhiều trẻ em chết vì suy dinh dưỡng và thiếu ăn, người lớn thì chết vì những căn bệnh có thể
phòng ngừa được, chẳng hạn như bệnh uốn ván. Họ chết vì không có bác sĩ, không có bệnh
viện, không được chăm sóc y tế, và vì không có khả năng chi trả cho những dịch vụ y tế thông
thường nhất.
Vào năm mười tám tuổi, Eula đã có một tầm nhìn rõ ràng về cuộc đời mình. Cô muốn làm
một công việc gì đó để giúp đỡ mọi người. Con người mới chỉ học đến lớp tám, chưa từng học
qua một khóa chuyên ngành nào đã quyết định mở một trạm xá. Mỗi tuần cô dành ra 50 đô la
từ tiền công lao động của mình và liên tục trong bảy năm như thế. Sau đó cô thuê một ngôi nhà
nát nằm bên rìa một con đường biệt lập ở một vùng gọi là Mud Creek (Ngã ba Bùn) với giá 40
đô la một tháng làm nơi trợ giúp y tế cho người dân trong vùng.
Để đưa trạm xá vào hoạt động, Eula cần có tiền để trang trải chi phí, nhưng cái khó hơn cả là
nguồn y, bác sĩ. Appalachia không phải là nơi làm việc lý tưởng đối với các bác sĩ trẻ, những
người có mức thu nhập hàng tháng bằng tất cả số tiền kiếm được một đời của những cư dân
vùng Mud Creek này. Rồi thì điều kiện về nhà ở cũng không khích lệ họ mấy. Vì vậy, Eula tìm
kiếm sự cộng tác từ các bác sĩ có gốc nước ngoài, những người cần phục vụ tại những vùng khó
khăn hẻo lánh để được chính phủ cấp thẻ xanh (loại thẻ cư trú dài hạn do chính phủ Mỹ cấp).
Cô hỗ trợ các bác sĩ bằng cách cho họ ở nhà mình và nấu ăn cho họ.
Trạm xá lập tức bị quá tải ngay từ những ngày đầu tiên. Bệnh nhân với đủ thứ bệnh và
thương tật đổ dồn đến. Rất nhiều người chưa từng đi khám bệnh lần nào trong đời và phần
đông họ chỉ có thể chi 5 đô la tiền viện phí.
Một đêm nọ, trạm xá bỗng phát hỏa dữ dội và cháy rụi. Giấc mơ của cả đời người và hơn
chục năm làm việc của Eula thế là tan thành mây khói. Đứng trước đống đổ nát, Eula nghĩ đến
15.000 cư dân trong vùng giờ đây không còn nơi có thể trông cậy về y tế, và đó là trách nhiệm
của cô. Cô nghĩ về công việc, các vật dụng y tế và trang thiết bị đang nằm trong đống tro tàn.
“Cảm giác của tôi khi đó chẳng khác nào đang bị hàng ngàn mũi kim châm thấu tim. Đó thực sự
là nỗi đau khủng khiếp nhất mà tôi từng trải qua”, cô nhớ lại. Lúc đó cô đã khóc. Song, bằng tất
cả nghị lực của mình, cô tuyên bố với toàn thể nhân viên: “Trạm xá thế là xong, nhưng chúng ta
thì còn đây”.
Đêm hôm đó, cô bắt đầu suy nghĩ và tìm cách gầy dựng lại. Ngày hôm sau, cô tiếp nhận bệnh
nhân ngoài trời, với trang thiết bị là một chiếc ghế dài và một đường dây điện thoại máng trên
cành cây. Công việc chữa trị cứ thế diễn ra. Eula cố gắng xoay xở để gây quỹ – thông qua đài
phát thanh, các buổi chiêu đãi, ngay cả việc phải đứng ngoài đường với thùng lạc quyên vào
những ngày mọi người lãnh lương và trợ cấp. Trong ba tháng, cô thu được 102.000 đô la, đủ để
thành lập một trạm y tế mới.
Khi một trường học ở địa phương đóng cửa nghỉ hè, Eula liên hệ với họ và di chuyển phòng
khám tới đó. Vào mùa thu, cô dời phòng khám vào xe rờ-moọc. Cứ thế từng bước một, từng đô
la một, phòng khám mới và hiện đại dần dần được thành hình. Nhờ có ý chí không hề dao động
và tầm nhìn đầy sáng tạo của Eula, ngọn lửa từng thiêu rụi trạm xá ngày trước đã dọn đường
cho một phòng khám mới tốt hơn, tiện nghi hơn.
Ngày nay, Phòng khám Mud Creek là phòng khám duy nhất trong bán kính vài trăm ki-lômét ở vùng núi Appalachians có thể chữa trị cho bệnh nhân một cách chu đáo mà người bệnh
chỉ phải trả viện phí “tùy theo túi tiền của mình”. Những khi phòng khám không đủ khả năng
giúp họ, Eula tìm đến một nhà hảo tâm nào đó. Cô đã từng thu xếp một số ca phẫu thuật cho
bệnh nhân ung thư nhưng không có tiền; có lần, cô thuyết phục Lions Club thanh toán chi phí
phẫu thuật cho một bé gái bị tổn thương mắt trầm trọng. Những lúc cần thiết, cô có thể kiêm
luôn vai trò tài xế xe cứu thương để đưa bệnh nhân đến bệnh viện tuyến trên. Có lần xe bị lật
và cô bị gãy xương bả vai. Sáng hôm sau cô lại quay về tiếp tục công việc. Triết lý sống của cô,
đồng thời cũng là nguồn năng lượng dồi dào của cô là: “Không phải lúc nào đường đời cũng
bằng phẳng” và “Sau cơn mưa, trời lại sáng”.
Cô cho là nếu được học hành đàng hoàng hơn, có lẽ cô sẽ làm được nhiều điều tốt đẹp hơn
nữa cho mọi người. Thật khó nói “nhiều hơn nữa” là gồm những gì, nhưng Eula từng có mặt tại
tòa án để bảo vệ quyền lợi cho người nghèo, trong đó có cả những bệnh nhân bị bệnh bụi phổi.
Cô được sự cho phép của chính quyền trong việc tổ chức lại hệ thống cung cấp nước sạch và
xây dựng một nhà máy xử lý nước để thay thế hàng trăm giếng nước bị nhiễm bẩn. Cô quyên
góp tiền để mua một chiếc xe dùng để giao bữa ăn đến nhà dưỡng lão, đài thọ bữa ăn trưa
miễn phí cho trường học, và xây dựng trung tâm hỗ trợ thanh thiếu niên. Bất kể việc gì cô
muốn làm, cô đều biến nó thành hiện thực.
Chuông điện thoại phòng làm việc của cô thường reo không ngớt suốt ngày. Bản thân cô
cũng bị bệnh tim và chứng viêm khớp, nhưng thay vì nhập viện từ vài năm trước, cô lại bướng
bỉnh bảo: “Có ai chết vì làm việc nhiều đâu!”.
Phòng khám Mud Creek đứng vững và tồn tại như một tượng đài thể hiện ý chí mạnh mẽ,
tinh thần làm việc không ngừng và đầy sáng tạo của Eula. Hàng ngày, hàng trăm người đi bộ
hoặc lái xe qua những đoạn đường gập ghềnh để đến với phòng khám của cô, nơi bên trong có
mười bảy nhân viên kể cả hai bác sĩ đang hối hả làm công việc điều trị bệnh nhân trong bảy
căn phòng được trang bị rất đầy đủ.
EULA HALL
Người biến địa ngục thành thiên đường
TTO - “Tôi không cho phép trở ngại cản bước tôi và tôi luôn tập trung tìm cách vượt
qua nó. Bạn có thể xoay xở với bất kỳ chướng ngại nào, bạn có thể khom người bước
qua nếu chướng ngại quá cao, hoặc leo lên trên nếu nó quá thấp. Hãy vững tin rằng luôn
luôn có ít nhất một giải pháp cho bất cứ vấn đề nào!”
Đó chính là James Robinson, nhưng mọi người thích gọi anh là “Rocky”. Anh có thân hình to
cao, vạm vỡ và sẵn sàng “rắn như đá” khi cần thiết. James Robinson “tảng đá” sống và làm việc
tại quận Bedford-Stuyvesant, New York - một trong những khu ổ chuột và nhiều tội phạm nhất
nước Mỹ. Nhưng chính anh đã cứu được nhiều sinh mạng và phục hồi sự lương thiện ở một
cộng đồng mà trước đó không ai có thể làm được.
Vào năm 1966, khi Rocky 26 tuổi, đứa cháu gái bảy tuổi của anh bị xe tải tông phải trên
đường phố khu Bed-Stuy này. Nếu lúc đó có người biết sơ cứu thì cô bé đã không phải vĩnh
viễn ra đi. Lúc được đưa đến bệnh viện thì cô bé đã ngừng thở.
Cái chết vô lý của đứa cháu gái là một trong những lý do đưa Rocky vào làm việc trong
ngành y tế. Tại Trung tâm Cấp cứu Thành phố New York, anh nhận thấy hầu như hơn năm
mươi phần trăm các cuộc gọi đến xuất phát từ những khu phố có tỉ lệ tội phạm cao. Theo
Rocky, cư dân sinh sống tại những nơi phức tạp như Bed-Stuy đôi khi phải chờ lâu đến gần nửa
giờ sau khi đã quay số 911 để yêu cầu xe cấp cứu; trong khi đó, những cuộc gọi đến từ những
khu dân cư của người da trắng thường được đáp ứng rất nhanh. Rất nhiều người bị chết một
cách oan uổng – những người như cháu của Rocky, chỉ vì phải chờ quá lâu một chiếc xe cứu
thương.
Rocky quyết định tìm hiểu rõ hơn về chuyện này. Qua điều tra nghiên cứu, anh nhận thấy
các khu dân cư giàu có đã thu xếp đội xe cứu thương cho riêng họ bởi vì cả thành phố hầu như
quá tải bởi các ca cấp cứu. “Nếu đó là lời giải”, ông nói với người bạn và cũng là người phụ
trách về cứu thương, Joe Perez “chúng ta sẽ trang bị những đội cứu thương của riêng chúng ta
ở Bed-Stuy này!”.
Vào năm 1988, Rocky không hề biết rằng anh và Joe là những người đầu tiên trong cả nước
Mỹ mở dịch vụ cứu thương được điều hành bởi chính cộng đồng cư dân địa phương. Rocky
không hề tiên liệu được những khó khăn phía trước. Thử thách đầu tiên là tìm nơi đặt trụ sở.
Họ sử dụng một tòa nhà bị bỏ hoang vốn là nơi lui tới của những tay mua bán ma túy. “Nếu
bọn nghiện ma túy sử dụng tòa nhà đó để cướp đi sinh mạng của bao người thì chúng tôi sẽ
dùng tòa nhà đó để cứu người”, Rocky quyết định. Do không có điện, nước (ngoại trừ chút ít
nước nhỏ giọt từ mái nhà cũ kỹ), hai người...
Nhiều tác giả
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách : Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google :http://bit.ly/downloadsach
Table of Contents
Thông tin E-book:
Lời giới thiệu - Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
Lập kế hoạch để thành công
Hương vị ngọt ngào của thành công
Người phụ nữ dời non lấp biển ở Appalachians
Người biến địa ngục thành thiên đường
Ý chí của một cô gái
Cậu trò nhỏ và sứ mệnh cao cả
Như Một Phép Mầu
Thương hiệu lớn từ một ý tưởng nhỏ
Chinh phục đường đua thế giới bằng đôi chân từng bị tê liệt
Những lá thư hy vọng
Những căn nhà hạnh phúc
Hai vận động viên “ngoại hạng”
Thành công sau một chặng đường dài
Tình bạn vĩ đại và một cuộc đời vĩ đại
Sức mạnh của ý chí
Người tự kiến tạo đời mình
Người anh hùng thầm lặng
Một huyền thoại sống
Cuộc bộ hành và sứ mệnh cao cả
Lời giới thiệu - Nơi nào có ý chí nơi đó có con đường
TTO - "Vấn đề không phải là ở tuổi tác, ở khả năng hay ở sức mạnh - vấn đề là ở ý chí."
Chúng ta đã từng nghe nói về sức mạnh của ý chí và niềm tin. Chúng ta đã từng ngạc
nhiên với những con người có nghị lực và ý chí phi thường - những người đã thực hiện
và vượt qua những điều tưởng chừng không thể.
Chúng ta đã từng biết câu chuyện về một người phải đơn độc chống chọi với đói khát, giá
lạnh và hiểm nguy suốt mấy mươi ngày trong tác phẩm nổi tiếng "Tình yêu cuộc sống" của
Jack London. Bằng niềm tin mãnh liệt và một ý chí không khuất phục trước nghịch cảnh và tổn
thương, anh đã có sức mạnh để tìm ra con đường sống cho mình trong một hoàn cảnh vô cùng
khắc nghiệt.
Chúng ta cũng từng biết câu chuyện về một người phi công trẻ tuổi dũng cảm trong Thế
chiến thứ hai. Anh bị thương nặng ở chân trong một trận không chiến một mất một còn với kẻ
thù. Sau mười tám ngày bò lê trong bão tuyết để trở về, hai chân anh đã bị hoại thư. Các bác sĩ
quyết định cứu lấy mạng sống của chàng trai trẻ bằng cách cắt bỏ đến đầu gối đôi chân của
anh. Tình trạng đó khiến anh tưởng chừng mãi mãi tàn phế và giã từ đồng đội.
Nhưng ước mơ được trở lại lái máy bay chiến đấu luôn cháy bỏng trong anh. Khi rời bệnh
viện anh quyết tâm luyện tập với một ý chí sắt đá - cho dù bác sĩ, cho dù cấp trên và mọi người
khẳng định chắc chắn rằng điều anh muốn làm là không thể nào thực hiện được, khuyên anh
đừng cố gắng vô ích nữa!
Nhưng sau cùng - với một quyết tâm không gì lay chuyển được - anh đã làm được điều chưa
từng có trong lực lượng không quân Xô viết và cả trong lịch sử ngành hàng không thế giới:
Người mất cả hai chân vẫn lái được máy bay tiêm kích hiện đại nhất. Chàng trai trẻ bản lĩnh
với đôi chân giả lại tung hoành trên bầu trời và đã bắn hạ được hàng chục máy bay chiến đấu
của kẻ thù trong những cuộc đối đầu trên không.
Tên của anh được lan truyền vượt ra ngoài biên giới và là nỗi ám ảnh kinh hoàng của các phi
công Đức Quốc Xã lúc bấy giờ. Anh đã được quân đội Xô viết phong tặng huân chương Anh
hùng vì lòng dũng cảm vô song của mình. Sự phi thường của anh bắt nguồn từ một ý chí kiên
định theo đuổi đến cùng khát vọng của mình.
Và những câu chuyện trong tập sách này một lần nữa khẳng định một cách mạnh mẽ:
NƠI NÀO CÓ Ý CHÍ - NƠI ĐÓ CÓ CON ĐƯỜNG!
TTO - Đó là câu chuyện về một cô gái không thể cất lên tiếng nói, cũng không nhìn thấy
ánh sáng từ khi còn nằm nôi đã trở thành một diễn giả có tầm ảnh hưởng sâu rộng trên
thế giới. Đó là câu chuyện về một vận động viên vô địch thế giới đã chinh phục khán giả
bằng những bước chân thần tốc đã từng bị tê liệt hoàn toàn mười tám năm trước đó.
Và, động lực nào đã giúp một cậu thiếu niên châu Phi không một xu dính túi có thể hoàn tất
cuộc hành trình dài 5.000 km đầy mạo hiểm trong hai năm ròng rã trên chính đôi chân trần
của mình để lên đến đỉnh vinh quang?...
Đọc xong quyển sách này, bạn sẽ hiểu vì sao họ đã làm nên những kỳ tích đó - tất cả từ một ý
chí kiên định, một sự quyết tâm không gì lay chuyển nổi. Họ - những con người đã dũng cảm
vượt qua nghịch cảnh, nỗi sợ hãi và hoài nghi ở bản thân để biến những điều "không thể"
thành "có thể".
Trong khi nhiều người chỉ chú tâm vào những hạn chế của bản thân thì có không ít người
dám làm và đã làm được những điều "không thể" như thế. Với họ, sự can đảm, ước muốn khám
phá và chinh phục những đỉnh cao thôi thúc họ mạnh mẽ hơn bất kỳ những lời cảnh báo "sẽ
gặp thất bại" hay "không thể nào". Không có khó khăn nào có thể làm chùn bước được con
người có lòng quyết tâm và ý chí cao độ.
Lòng quyết tâm giúp chúng ta vượt qua những rào cản tiềm ẩn trong mỗi cá nhân: sự thiếu
tự tin, cách suy nghĩ và thái độ sống không tích cực và nhiều hạn chế khác nữa.
Có phải chỉ những người phi thường mới làm được điều đó? Hay đó là một năng lực bẩm
sinh? Thật ra, những người từng làm nên điều kỳ diệu hoàn toàn không phải là siêu nhân hay
thần thánh gì cả. Họ chỉ là những con người bình thường. Họ cũng từng nếm trải những đau
buồn và thất vọng đời thường. Nhưng, ngay chính trong những khoảnh khắc ấy, họ bộc lộ
những phẩm chất khác biệt, những phẩm chất đã giúp họ luôn tiến về phía trước trong khi
những người khác chấp nhận đầu hàng, bỏ cuộc.
Bạn sẽ lần lượt gặp gỡ những con người có hoàn cảnh, ước mơ và mục đích sống khác nhau.
Nhưng điều chung nhất mà chúng ta có thể nhận thấy là cách họ vượt qua những nghịch cảnh
và thử thách cuộc sống. Họ cũng đã từng vật lộn với số phận, từng vấp ngã, từng phạm sai lầm,
từng hứng chịu nhiều thất bại. Nhưng cũng chính họ đã tự vực mình đứng dậy, bền gan đi tiếp
và vươn lên mạnh mẽ. Những gian truân, thử thách chỉ hun đúc thêm lòng quyết tâm và mang
lại cho họ những trải nghiệm quý báu hơn.
Hy vọng câu chuyện của những con người đầy nghị lực ấy sẽ đánh thức những khả năng
tiềm ẩn trong mỗi chúng ta. Hãy gìn giữ ước mơ, hãy phấn đấu, hành động và dám đi đến tận
cùng để đạt được những gì mình mong muốn - để khẳng định mình và thực hiện những gì mình
đã từng cam kết với bản thân, với cuộc sống. Không có điều gì là không thể làm được! Mọi đức
tính đều có thể có được qua rèn luyện - bằng ý chí và lòng quyết tâm.
Ý nghĩa cuốn sách sẽ làm bạn suy nghĩ, khơi dậy và thôi thúc những ước mơ và giúp bạn có
được những tính cách để trở thành một người không biết đầu hàng trước số phận.
- First News
Lập kế hoạch để thành công
TTO - “Tôi luôn luôn ước mơ thực hiện những điều to tát hơn và tốt đẹp hơn, không
chỉ cho riêng mình mà cho gia đình và cả cộng đồng của tôi. Tôi biết mọi việc không thể
được hoàn thành ngay lập tức, tất cả đều phải được lên kế hoạch và chuẩn bị thật chu
đáo. Tôi đã từng dành 15 năm chuẩn bị bản thân để đương đầu với thử thách.”
“Cậu điên à?” - Đó là lời cảnh báo của bạn bè đối với Lee Dunham vào năm 1971, khi anh
quyết định bỏ nghề cảnh sát và dùng tất cả các khoản tiền tiết kiệm được trong suốt 10 năm
ròng để đầu tư vào chuyện kinh doanh nhà hàng mà theo mọi người là đầy rủi ro. Đầu tư cho
cái nhà hàng đặc biệt này thực sự là một sự mạo hiểm lớn: làm đại lý nhượng quyền của hãng
McDonald's đầu tiên ở trung tâm New York, ngay trong một khu nổi tiếng về tội phạm, Khu
Harlem.
Nhưng Lee có kế hoạch của riêng mình. Trong khi bạn bè chơi bóng trên những lô đất trống
của Brooklyn, thì Lee lại lao vào làm việc để kiếm tiền. Cậu đi mua và ký gởi những chai sữa
vào tiệm tạp hóa, cậu nhận đánh giày, phát báo và giao hàng đến từng nhà. Từ nhỏ, cậu đã hứa
với mẹ rằng cậu sẽ nỗ lực để một ngày nào đó mẹ cậu không còn phải đi giặt thuê kiếm sống
nữa. Cậu bảo cậu sắp khởi sự công việc làm ăn riêng. “Đừng nói thánh nói tướng nữa! Lo làm
bài đi con”, mẹ cậu bảo. Mẹ cậu biết rõ rằng chưa có người nào trong dòng họ Dunham từng
thoát khỏi kiếp lao động nghèo, chứ đừng nói đến chuyện kinh doanh này nọ. Bà cứ nhắc đi
nhắc lại với cậu con trai rằng “Sẽ không có con đường nào để con có thể tự mình kinh doanh
buôn bán được cả!”.
Nhiều năm trôi qua và Lee vẫn chưa thực hiện được ước vọng của mình. Học xong trung
học, anh gia nhập Không quân. Thời gian tại ngũ cũng là thời gian trong anh nảy sinh và nuôi
dưỡng ý định một ngày nào đó sẽ làm chủ một nhà hàng gia đình. Anh đăng ký vào trường
thực phẩm Không quân, trở thành một đầu bếp giỏi và được phục vụ trong nhà ăn của sĩ quan.
Khi rời quân ngũ, anh làm việc suốt bốn năm liền cho một vài nhà hàng lớn, có cả nhà hàng
của khách sạn Waldorf Astoria danh tiếng ở New York. Lee muốn bắt đầu công việc kinh doanh
nhà hàng của mình nhưng lại nghĩ mình thiếu nhiều kỹ năng kinh doanh cần có để thành công.
Thế là anh đăng ký vào một trường thương mại, buổi tối đi học, ban ngày xin làm cảnh sát.
Trong suốt 15 năm, anh là nhân viên chính thức trong lực lượng cảnh sát. Ngoài giờ làm
việc, anh gia công đồ gỗ và vẫn tiếp tục khóa học kinh doanh. “Tôi dành dụm từng đồng xu tôi
kiếm được khi làm cảnh sát”, anh nhớ lại. “Trong suốt 10 năm trời, tôi đã không tiêu vặt một
xu nào. Không phim ảnh. Không nghỉ mát. Không một trận đấu bóng. Chỉ có đi làm, đi học và
ước mơ cả đời là có được công việc kinh doanh riêng của mình”. Đến năm 1971, Lee đã dành
dụm được cả thảy 42.000 đô la. Đã đến lúc anh có thể biến ước mơ của mình thành hiện thực.
Ý định của Lee là muốn mở một nhà hàng hạng sang ở Brooklyn. Với kế hoạch kinh doanh
trong tay, anh bắt đầu tìm kiếm nguồn tài chính. Nhiều ngân hàng từ chối yêu cầu của anh.
Không thể huy động được nguồn vốn để mở nhà hàng riêng, Lee quyết định chuyển sang làm
đại lý nhượng quyền. Anh gửi đi rất nhiều đơn đăng ký. Thế rồi anh nhận được thư của
McDonald's đồng ý cho anh làm đại lý với một điều kiện: anh phải mở được các nhà hàng
McDonald's ở bên trong thành phố. McDonald's muốn tìm hiểu liệu kiểu nhà hàng thức ăn
nhanh của họ có thể thành công trong nội thành hay không. Có lẽ Lee là người thích hợp cho
việc điều hành nhà hàng đầu tiên đó.
Để có được quyền làm đại lý nhượng quyền, Lee sẽ phải sử dụng tất cả các khoản tiết kiệm
của mình và vay thêm 150.000 đô la nữa. Những gì anh đã bỏ công sức, tâm trí và thậm chí là
hy sinh trong ngần ấy năm đều được dồn cho một thử thách đầy rủi ro – như bạn bè anh từng
nói. Lee đã nhiều đêm không ngủ trước khi anh có thể đưa ra quyết định. Cuối cùng anh đã
trung thành với sự chuẩn bị hàng chục năm của mình: anh đã đặt bút ký vào hợp đồng kinh
doanh nhượng quyền nhà hàng McDonald's ở khu ổ chuột đầu tiên tại Mỹ.
Những tháng đầu tiên đúng là thảm họa. Những vụ thanh toán lẫn nhau của các băng đảng,
những cuộc đấu súng, rồi nhiều vụ xô xát bạo lực quấy nhiễu nhà hàng khiến khách hàng sợ hãi
và tránh xa. Bên trong, nhân viên lấy cắp thức ăn và tiền bạc, đến két sắt cũng thường xuyên bị
bẻ khóa. Lee không thể yêu cầu McDonald's trợ giúp vì chỉ làm vấn đề trầm trọng hơn; các đại
diện của McDonald's cũng quá ngán ngại khi phải mạo hiểm đến khu vực cửa hàng tọa lạc. Lee
phải tự mình xoay xở mọi chuyện.
Mặc dù anh đã bị cướp hết hàng bán, tiền lời và phần nào cả sự tự tin, nhưng Lee sẽ không
để ước mơ của mình bị tước đoạt. Lee quay lại với những gì mà trước đây anh luôn luôn tin
tưởng: chuẩn bị và hoạch định.
Lee biến mọi thứ thành một chiến lược. Trước tiên, anh gởi đến từng tên côn đồ hung hãn
một bức thư với những lời lẽ cứng rắn, rằng nhà hàng McDonald's không phải là chỗ của bọn
chúng. Dĩ nhiên, để có tác dụng, anh chuẩn bị cả một số phương án đề phòng bạo lực. Qua ánh
mắt bọn chúng, Lee cảm nhận được sự bơ vơ, cô độc mà anh từng nếm trải trong chính gia
đình mình. Anh nhận thức được rằng sẽ có hy vọng và cơ hội cho những người hàng xóm này.
Anh sẽ chứng minh điều đó. Anh quyết định không chỉ phục vụ bữa ăn cho cộng đồng – anh còn
suy tính nhiều biện pháp nhằm xây dựng và phát triển cộng đồng mà anh đang sống.
Lee nói chuyện thẳng thắn và không kém phần thách thức với từng tên một, đồng thời khơi
gợi động lực giúp chúng làm lại cuộc đời. Sau đó anh đã làm điều mà nhiều người cho rằng
không thể tưởng tượng nổi: anh nhận chúng vào làm việc. Anh thắt chặt công tác điều hành,
kiểm tra đột xuất các nhân viên thu ngân, loại trừ chuyện trộm cắp. Lee đã dần dần cải thiện
được điều kiện làm việc. Cứ mỗi tuần một lần, anh tổ chức các lớp học về dịch vụ khách hàng
và quản lý cho nhân viên. Anh khuyến khích họ phát triển những mục tiêu cá nhân và nghề
nghiệp.
Anh luôn nhấn mạnh hai mục tiêu: Một là phải giữ vững và phát triển nhà hàng bằng cách
phục vụ khách hàng một cách hiệu quả; hai là nhà hàng của anh phải mở ra lối thoát cho những
con người đang trong bước đường cùng. Và nếu nhân viên càng phục vụ khách hàng nhanh
chóng hơn, hiệu quả hơn thì lối thoát ấy càng hữu ích và có ý nghĩa hơn.
Như một nhà hoạt động cho cộng đồng, Lee tài trợ cho một đội điền kinh, giúp trẻ em gặp
hoàn cảnh cơ nhỡ trở lại các trung tâm giáo dục của cộng đồng và trường học bằng nhiều suất
học bổng. Lee đã xây dựng được một nhà hàng đặt trong khu ổ chuột của New York trở thành
đại lý McDonald's có lợi nhuận cao nhất thế giới thông qua doanh thu 1,5 triệu đô la một năm.
Các đại diện của hãng từng không muốn đặt chân đến Harlem trước đây, bấy giờ lại cùng nhau
kéo đến cửa hàng của Lee, hào hứng nghe câu chuyện làm ăn của anh. Đối với Lee, câu trả lời
rất đơn giản: “Phục vụ khách hàng, phục vụ người làm công và phục vụ cả cộng đồng”.
Nhiều năm qua, Lee đã làm chủ 9 nhà hàng, sử dụng 435 nhân công, phục vụ hàng ngàn bữa
ăn mỗi ngày. Và đúng như lời anh từng hứa thuở nhỏ, mẹ anh không còn phải vất vả với nghề
giặt giũ cực nhọc. Quan trọng hơn, Lee đã chuẩn bị con đường cho hàng ngàn doanh nhân
người Mỹ gốc Phi phấn đấu để biến ước mơ của họ thành hiện thực, giúp đỡ cộng đồng, và nuôi
dưỡng niềm hy vọng.
Tất cả những điều này đều là hiện thực – một hiện thực hình thành từ nhận thức của một
cậu bé biết ước mơ, hoạch định và chuẩn bị cho tương lai. Trong quá trình phấn đấu không
ngừng ấy, cậu đã thay đổi cuộc đời mình, và của cả những người khác nữa.
LEE DUNHAM
“Nghịch cảnh không phải là một tảng đá cản lối bước chân bạn. Hãy xem đó như là một
thềm đá nâng bạn bước cao hơn.”
- Franco Molinary
Hương vị ngọt ngào của thành công
TTO - “Sở dĩ ý tưởng của tôi thành hiện thực vì tôi đã không dừng lại sau lời từ chối
đầu tiên hay thứ một trăm. Thua keo này, bày keo khác, tôi không bao giờ chấp nhận bỏ
cuộc.”
John Mautner là một chuyên viên phân tích tài chính cao cấp tại một trong năm trăm công
ty hàng đầu nước Mỹ và hầu như có tất cả mọi thứ cùng một ngôi nhà đẹp ở Hilton Head, South
Carolina với người vợ mới cưới mà anh hết lòng yêu thương. Nhưng anh đã làm gì? Anh đem
đánh cược tất cả những thứ mình đang có vào một trong những ý tưởng kinh doanh điên rồ
nhất!
Thật ra John không bằng lòng với tình trạng hiện tại. Khoản thu nhập tiềm năng từ công việc
hiện tại có lẽ không thể mang lại cho anh sự độc lập tài chính, rồi việc phải luôn chứng tỏ mình
hơn các đồng nghiệp khác để tiến thân đã khiến công ty chẳng còn vẻ hấp dẫn đối với anh nữa.
Anh tin rằng việc tự kinh doanh là chìa khóa đảm bảo sự an toàn về mặt tài chính.
Nhưng không giống nhiều người khác, John hành động chứ không mơ tưởng viển vông. Vào
năm 1990, John xin thôi việc, từ bỏ ngôi nhà xinh xắn cùng vùng đất tươi đẹp Hilton Head. Bạn
bè, người thân bảo anh mất trí khi anh cùng với vợ mình, Anne, chuyển đến Orlando, Florida,
một thành phố có lượng du khách dồi dào.
John đã nhìn thấy con đường dẫn đến sự độc lập tài chính của mình trong những quả hạch –
loại quả nhân ngoài bọc đường vị quế nóng hổi bán cho khách bộ hành trên đường phố. Lấy
cảm hứng từ những người bán hàng rong xe đẩy dọc các đường phố ở châu Âu, cùng với sở
thích chế biến thức ăn của mình, John bỏ ra nhiều giờ đồng hồ để chế biến hạnh nhân và hồ
đào theo công thức của riêng anh. Với khoản tiền vay 10.000 đô la và một cái tên mới, “The
Nutty Bavarian”, John đã thành lập doanh nghiệp của mình chỉ với một chiếc xe đẩy, được
thiết kế để khách hàng có thể nhìn thấy từng loại hạt đang được nướng cho đến khi có màu óng
ánh, mời gọi.
Một cái tên rất sáng tạo. Một kiểu bày hàng sáng tạo. Và, sản phẩm cũng mang tính sáng tạo
không kém. Nhưng để sáng tạo được như vậy, John gặp khá nhiều khó khăn về mặt tài chính.
Do không muốn có thêm đối thủ cạnh tranh, những người buôn bán lâu năm ngấm ngầm đẩy
John ra khỏi các khu vực sầm uất. Vào cuối năm đầu tiên, John gần như phá sản. Anne phải
gắng sức duy trì việc kinh doanh của chồng bằng những đồng lương từ công việc làm y tá của
cô.
Vậy là kế hoạch kinh doanh của John cần phải có sự thay đổi. Để xoay chuyển tình thế, anh
phải tìm cho ra một địa điểm kinh doanh thuận lợi. Orlando có một nơi tầm cỡ và là vị trí tốt
nhất để bán các loại quà bánh chất lượng cao – đó là một công viên thuộc phim trường
Universal. Tuy nhiên, có một chỗ kinh doanh trong khuôn viên này không phải là việc dễ dàng.
Phim trường Universal của bang Florida thông báo cho John rằng anh phải ký quỹ 100.000 đô
la để được quyền kinh doanh trong khuôn viên của họ. Phía Universal sẽ quản lý quầy hàng của
John. Các hãng lớn như Orville Redenbacher và Haagen-Dazs đã làm như thế, nhưng 100.000
đô la đối với The Nutty Bavarian quả là quá tầm tay. Để cạnh tranh với các hãng lớn, John phải
tìm cách khác, sáng tạo hơn những cách thông thường.
Anh gọi cho bộ phận phụ trách về thực phẩm của Universal và nói chuyện với vị phó chủ
tịch. John kể cho ông ấy nghe về món ăn cực kỳ hấp dẫn của mình. Vị phó chủ tịch yêu cầu John
gởi thư chào hàng đến, và John đã làm đúng như thế. Hàng tuần trôi qua mà không nhận được
trả lời. Ngày nào John cũng gọi điện đến trong suốt một tháng trời. Anh gởi sản phẩm mẫu và
thư chào hàng đến. Sau cùng thì John gởi cho vị phó chủ tịch một lá thư, nói rằng anh sẽ gọi
điện liên tục cho đến khi nào ông ấy đồng ý gặp John trong ba mươi phút hoặc có lý do chính
đáng để thẳng thừng từ chối.
Lá thư tỏ ra hiệu nghiệm. Vị phó chủ tịch đồng ý gặp anh. Và đây chính là lúc John phải tìm
cách giải quyết những thử thách thực sự. Anh biết ba mươi phút này sẽ là khoảng thời gian
không thể quên. Anh tin rằng món ăn do mình chế biến sẽ có mùi vị hấp dẫn, John quyết định
để cho sản phẩm lên tiếng thay cho mình. Vào đúng ngày hẹn, John mang cái lò nướng vào
thẳng phòng họp và tiến hành chế biến món hồ đào bọc quế nóng hổi. Tiếng nổ vui tai của các
hạt va vào thành chảo, hương thơm tràn ngập căn phòng, rồi len lỏi ra ngoài hành lang... Chẳng
bao lâu sau, đã có nhiều nhân viên tò mò ghé ngang qua để tìm hiểu xem ai đang chế biến món
ăn gì ở đó. Họ nhìn thấy một cái chảo đầy những hạt hồ đào vàng óng, nóng hổi đang tỏa
hương thơm ngào ngạt.
John phục vụ mọi người từng hạt hồ đào mới rang và ai cũng muốn thưởng thức thêm nữa.
Nhưng họ vẫn muốn có thêm thời gian để xem xét đề nghị của anh. John chợt nảy ra một ý
tưởng. “Tôi bảo với họ rằng nếu họ cho tôi thử trong ba mươi ngày, đích thân tôi sẽ chế biến
và đứng bán tại quầy mỗi ngày, trong suốt một tháng, mỗi ngày mười hai tiếng, và nộp cho
Universal hai mươi lăm phần trăm doanh thu. Universal chẳng chịu thiệt hại gì, họ không hề có
chút rủi ro nào, về phần mình, tôi sẽ có cơ hội để chứng tỏ mình”. Cuối cùng ban giám đốc
Universal đã đồng ý với đề nghị của John.
Tháng đầu tiên John thu được 40.000 đô la. Sau tháng thứ hai, John ký một hợp đồng hai
năm với Universal và vào cuối năm đầu tiên, chỉ với hai xe đẩy, doanh số của John đã đạt đến
một triệu đô la.
“Lúc đó tôi không hề biết rằng họ không bao giờ cho người ngoài vào kinh doanh trong cơ
sở của họ theo cách như thế. Nhưng với tôi thì khác. Chuyện này chưa từng có tiền lệ.”
Nutty Bavarian ngày nay có hơn 150 xe đẩy kinh doanh nhượng quyền trên toàn nước Mỹ
và ba nước khác với doanh số hàng năm hơn 10 triệu đô la. Món hạnh nhân và hồ đào của John
là món ăn ưa thích của cựu tổng thống Bill Clinton và đã từng được phục vụ tại cả hai buổi lễ
tuyên thệ nhậm chức của ông. Nutty Bavarian từng được đài CNN đưa tin, cũng như được
Bryant Gumbel và Willard Scott hết lời ca ngợi trên chương trình Today Show của đài Phát
thanh và Truyền hình Quốc gia Mỹ (NBC).
John sẵn lòng chia sẻ “công thức bí mật” dẫn đến thành công của anh cho tất cả chúng ta: đó
là một muỗng cà phê “lòng tin” trộn với một nhúm “táo bạo” trước khi đặt vào một chiếc lò
nướng chứa đầy “tính sáng tạo”!
JOHN MAUTNER
Người phụ nữ dời non lấp biển ở Appalachians
TTO - “Thành công không tự nhiên mà đến. Bạn đừng trông đợi mọi thứ đều diễn ra
theo ý mình. Bằng cách làm việc chăm chỉ và sáng tạo trong việc tìm kiếm các giải pháp
cho một vấn đề, bạn sẽ tìm thấy lối ra từ trong nghịch cảnh.”
Eula Hall không có bằng cấp gì về y học, nhưng ngày nào cô cũng chăm sóc cho người bệnh
và những ca chấn thương. Cô chưa hề qua trường lớp chính quy nào về chính trị hay luật,
nhưng cô là một trong những nhà vận động hành lang và là người vận động quyên góp vì người
nghèo hiệu quả nhất nước Mỹ.
Trên tường nhà cô cũng chẳng treo tấm huân chương nào ghi nhận thành tích hoạt động xã
hội của cô, thậm chí cả bằng tốt nghiệp phổ thông trung học cũng chẳng có, vậy mà cô vừa là
một nhà tư vấn, vừa là người bênh vực quyền lợi cho người già, người nghèo và rất nhiều
người đang bị ngược đãi mà cô gặp trên đường đời.
Nếu trên thế gian này có loại bằng cấp về sự cống hiến, tinh thần sáng tạo và lòng kiên trì thì
Eula Hall phải được nhận bằng tiến sĩ. Trên thực tế, cô chỉ là một “cô gái tỉnh lẻ quê mùa và
nghèo kiết xác” làm việc trong các lán trại gia súc nằm trong các khu rừng xa xôi hẻo lánh của
vùng núi Appalachians thuộc bang Kentucky. Công việc của cô là xoa dịu nỗi đau cho người
bệnh tại quê nhà. Đó là lĩnh vực mà cô đã tích lũy được rất nhiều kinh nghiệm quý báu.
Chào đời tại quận Pike, Kentucky vào năm 1927, Eula là một trong bảy đứa con mà hầu hết
đều có khiếm khuyết về mặt thể chất. Lớn lên và lập gia đình, Eula sinh được năm con. Cô hoàn
toàn không được chăm sóc gì trước khi sinh, và cả năm đứa trẻ đều được sinh tại nhà. Một đứa
bị sinh non và điếc bẩm sinh và một đứa chết lúc còn ẵm ngửa. Eula cũng đã chứng kiến cảnh
nhiều trẻ em chết vì suy dinh dưỡng và thiếu ăn, người lớn thì chết vì những căn bệnh có thể
phòng ngừa được, chẳng hạn như bệnh uốn ván. Họ chết vì không có bác sĩ, không có bệnh
viện, không được chăm sóc y tế, và vì không có khả năng chi trả cho những dịch vụ y tế thông
thường nhất.
Vào năm mười tám tuổi, Eula đã có một tầm nhìn rõ ràng về cuộc đời mình. Cô muốn làm
một công việc gì đó để giúp đỡ mọi người. Con người mới chỉ học đến lớp tám, chưa từng học
qua một khóa chuyên ngành nào đã quyết định mở một trạm xá. Mỗi tuần cô dành ra 50 đô la
từ tiền công lao động của mình và liên tục trong bảy năm như thế. Sau đó cô thuê một ngôi nhà
nát nằm bên rìa một con đường biệt lập ở một vùng gọi là Mud Creek (Ngã ba Bùn) với giá 40
đô la một tháng làm nơi trợ giúp y tế cho người dân trong vùng.
Để đưa trạm xá vào hoạt động, Eula cần có tiền để trang trải chi phí, nhưng cái khó hơn cả là
nguồn y, bác sĩ. Appalachia không phải là nơi làm việc lý tưởng đối với các bác sĩ trẻ, những
người có mức thu nhập hàng tháng bằng tất cả số tiền kiếm được một đời của những cư dân
vùng Mud Creek này. Rồi thì điều kiện về nhà ở cũng không khích lệ họ mấy. Vì vậy, Eula tìm
kiếm sự cộng tác từ các bác sĩ có gốc nước ngoài, những người cần phục vụ tại những vùng khó
khăn hẻo lánh để được chính phủ cấp thẻ xanh (loại thẻ cư trú dài hạn do chính phủ Mỹ cấp).
Cô hỗ trợ các bác sĩ bằng cách cho họ ở nhà mình và nấu ăn cho họ.
Trạm xá lập tức bị quá tải ngay từ những ngày đầu tiên. Bệnh nhân với đủ thứ bệnh và
thương tật đổ dồn đến. Rất nhiều người chưa từng đi khám bệnh lần nào trong đời và phần
đông họ chỉ có thể chi 5 đô la tiền viện phí.
Một đêm nọ, trạm xá bỗng phát hỏa dữ dội và cháy rụi. Giấc mơ của cả đời người và hơn
chục năm làm việc của Eula thế là tan thành mây khói. Đứng trước đống đổ nát, Eula nghĩ đến
15.000 cư dân trong vùng giờ đây không còn nơi có thể trông cậy về y tế, và đó là trách nhiệm
của cô. Cô nghĩ về công việc, các vật dụng y tế và trang thiết bị đang nằm trong đống tro tàn.
“Cảm giác của tôi khi đó chẳng khác nào đang bị hàng ngàn mũi kim châm thấu tim. Đó thực sự
là nỗi đau khủng khiếp nhất mà tôi từng trải qua”, cô nhớ lại. Lúc đó cô đã khóc. Song, bằng tất
cả nghị lực của mình, cô tuyên bố với toàn thể nhân viên: “Trạm xá thế là xong, nhưng chúng ta
thì còn đây”.
Đêm hôm đó, cô bắt đầu suy nghĩ và tìm cách gầy dựng lại. Ngày hôm sau, cô tiếp nhận bệnh
nhân ngoài trời, với trang thiết bị là một chiếc ghế dài và một đường dây điện thoại máng trên
cành cây. Công việc chữa trị cứ thế diễn ra. Eula cố gắng xoay xở để gây quỹ – thông qua đài
phát thanh, các buổi chiêu đãi, ngay cả việc phải đứng ngoài đường với thùng lạc quyên vào
những ngày mọi người lãnh lương và trợ cấp. Trong ba tháng, cô thu được 102.000 đô la, đủ để
thành lập một trạm y tế mới.
Khi một trường học ở địa phương đóng cửa nghỉ hè, Eula liên hệ với họ và di chuyển phòng
khám tới đó. Vào mùa thu, cô dời phòng khám vào xe rờ-moọc. Cứ thế từng bước một, từng đô
la một, phòng khám mới và hiện đại dần dần được thành hình. Nhờ có ý chí không hề dao động
và tầm nhìn đầy sáng tạo của Eula, ngọn lửa từng thiêu rụi trạm xá ngày trước đã dọn đường
cho một phòng khám mới tốt hơn, tiện nghi hơn.
Ngày nay, Phòng khám Mud Creek là phòng khám duy nhất trong bán kính vài trăm ki-lômét ở vùng núi Appalachians có thể chữa trị cho bệnh nhân một cách chu đáo mà người bệnh
chỉ phải trả viện phí “tùy theo túi tiền của mình”. Những khi phòng khám không đủ khả năng
giúp họ, Eula tìm đến một nhà hảo tâm nào đó. Cô đã từng thu xếp một số ca phẫu thuật cho
bệnh nhân ung thư nhưng không có tiền; có lần, cô thuyết phục Lions Club thanh toán chi phí
phẫu thuật cho một bé gái bị tổn thương mắt trầm trọng. Những lúc cần thiết, cô có thể kiêm
luôn vai trò tài xế xe cứu thương để đưa bệnh nhân đến bệnh viện tuyến trên. Có lần xe bị lật
và cô bị gãy xương bả vai. Sáng hôm sau cô lại quay về tiếp tục công việc. Triết lý sống của cô,
đồng thời cũng là nguồn năng lượng dồi dào của cô là: “Không phải lúc nào đường đời cũng
bằng phẳng” và “Sau cơn mưa, trời lại sáng”.
Cô cho là nếu được học hành đàng hoàng hơn, có lẽ cô sẽ làm được nhiều điều tốt đẹp hơn
nữa cho mọi người. Thật khó nói “nhiều hơn nữa” là gồm những gì, nhưng Eula từng có mặt tại
tòa án để bảo vệ quyền lợi cho người nghèo, trong đó có cả những bệnh nhân bị bệnh bụi phổi.
Cô được sự cho phép của chính quyền trong việc tổ chức lại hệ thống cung cấp nước sạch và
xây dựng một nhà máy xử lý nước để thay thế hàng trăm giếng nước bị nhiễm bẩn. Cô quyên
góp tiền để mua một chiếc xe dùng để giao bữa ăn đến nhà dưỡng lão, đài thọ bữa ăn trưa
miễn phí cho trường học, và xây dựng trung tâm hỗ trợ thanh thiếu niên. Bất kể việc gì cô
muốn làm, cô đều biến nó thành hiện thực.
Chuông điện thoại phòng làm việc của cô thường reo không ngớt suốt ngày. Bản thân cô
cũng bị bệnh tim và chứng viêm khớp, nhưng thay vì nhập viện từ vài năm trước, cô lại bướng
bỉnh bảo: “Có ai chết vì làm việc nhiều đâu!”.
Phòng khám Mud Creek đứng vững và tồn tại như một tượng đài thể hiện ý chí mạnh mẽ,
tinh thần làm việc không ngừng và đầy sáng tạo của Eula. Hàng ngày, hàng trăm người đi bộ
hoặc lái xe qua những đoạn đường gập ghềnh để đến với phòng khám của cô, nơi bên trong có
mười bảy nhân viên kể cả hai bác sĩ đang hối hả làm công việc điều trị bệnh nhân trong bảy
căn phòng được trang bị rất đầy đủ.
EULA HALL
Người biến địa ngục thành thiên đường
TTO - “Tôi không cho phép trở ngại cản bước tôi và tôi luôn tập trung tìm cách vượt
qua nó. Bạn có thể xoay xở với bất kỳ chướng ngại nào, bạn có thể khom người bước
qua nếu chướng ngại quá cao, hoặc leo lên trên nếu nó quá thấp. Hãy vững tin rằng luôn
luôn có ít nhất một giải pháp cho bất cứ vấn đề nào!”
Đó chính là James Robinson, nhưng mọi người thích gọi anh là “Rocky”. Anh có thân hình to
cao, vạm vỡ và sẵn sàng “rắn như đá” khi cần thiết. James Robinson “tảng đá” sống và làm việc
tại quận Bedford-Stuyvesant, New York - một trong những khu ổ chuột và nhiều tội phạm nhất
nước Mỹ. Nhưng chính anh đã cứu được nhiều sinh mạng và phục hồi sự lương thiện ở một
cộng đồng mà trước đó không ai có thể làm được.
Vào năm 1966, khi Rocky 26 tuổi, đứa cháu gái bảy tuổi của anh bị xe tải tông phải trên
đường phố khu Bed-Stuy này. Nếu lúc đó có người biết sơ cứu thì cô bé đã không phải vĩnh
viễn ra đi. Lúc được đưa đến bệnh viện thì cô bé đã ngừng thở.
Cái chết vô lý của đứa cháu gái là một trong những lý do đưa Rocky vào làm việc trong
ngành y tế. Tại Trung tâm Cấp cứu Thành phố New York, anh nhận thấy hầu như hơn năm
mươi phần trăm các cuộc gọi đến xuất phát từ những khu phố có tỉ lệ tội phạm cao. Theo
Rocky, cư dân sinh sống tại những nơi phức tạp như Bed-Stuy đôi khi phải chờ lâu đến gần nửa
giờ sau khi đã quay số 911 để yêu cầu xe cấp cứu; trong khi đó, những cuộc gọi đến từ những
khu dân cư của người da trắng thường được đáp ứng rất nhanh. Rất nhiều người bị chết một
cách oan uổng – những người như cháu của Rocky, chỉ vì phải chờ quá lâu một chiếc xe cứu
thương.
Rocky quyết định tìm hiểu rõ hơn về chuyện này. Qua điều tra nghiên cứu, anh nhận thấy
các khu dân cư giàu có đã thu xếp đội xe cứu thương cho riêng họ bởi vì cả thành phố hầu như
quá tải bởi các ca cấp cứu. “Nếu đó là lời giải”, ông nói với người bạn và cũng là người phụ
trách về cứu thương, Joe Perez “chúng ta sẽ trang bị những đội cứu thương của riêng chúng ta
ở Bed-Stuy này!”.
Vào năm 1988, Rocky không hề biết rằng anh và Joe là những người đầu tiên trong cả nước
Mỹ mở dịch vụ cứu thương được điều hành bởi chính cộng đồng cư dân địa phương. Rocky
không hề tiên liệu được những khó khăn phía trước. Thử thách đầu tiên là tìm nơi đặt trụ sở.
Họ sử dụng một tòa nhà bị bỏ hoang vốn là nơi lui tới của những tay mua bán ma túy. “Nếu
bọn nghiện ma túy sử dụng tòa nhà đó để cướp đi sinh mạng của bao người thì chúng tôi sẽ
dùng tòa nhà đó để cứu người”, Rocky quyết định. Do không có điện, nước (ngoại trừ chút ít
nước nhỏ giọt từ mái nhà cũ kỹ), hai người...
 
>





