Phim Giới thiệu về du lịch Bình Thuận
Tuần 7. Tây Tiến

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hạnh
Ngày gửi: 22h:52' 29-11-2023
Dung lượng: 2.8 MB
Số lượt tải: 234
Nguồn:
Người gửi: Nguyễn Thị Hạnh
Ngày gửi: 22h:52' 29-11-2023
Dung lượng: 2.8 MB
Số lượt tải: 234
Số lượt thích:
0 người
NHỮNG KỈ NIỆM
VỀ TÌNH QUÂN
DÂN TRONG ĐÊM
LIÊN HOAN VÀ
CẢNH SÔNG NƯỚC
MIỀN TÂY
Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa
“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”.
Kỉ niệm về
đêm liên hoan
của quân dân
a, Không gian
+ "Doanh trại": nơi sống và làm việc của bộ
đội, khô khan, nghiêm khắc
+ Động từ "bừng": ánh sáng mạnh mẽ, rực rỡ
+ Kết hợp với hình ảnh ẩn dụ “đuốc hoa” =>
Không gian huyền ảo, rực rỡ
+ "Hội đuốc hoa": mang màu sắc tình yêu (từ
chữ Hán có nghĩa là hoa chúc) vừa duyên
dáng, vừa rạng rỡ
+ Âm thanh : “Khèn”, “nhạc” : tạo không khí
tưng bừng, sôi nổi
=> Không gian rộng lớn, tưng bừng, ấm áp
và nồng men say
“ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ ”
b, Con người
+ Nhân vật trung tâm: “em” vừa e thẹn, vừa
tình vừa duyên trong vũ điệu xứ lạ
-> làm say đắm lòng người chiến sĩ xa nhà
+ "Kìa em": Ngỡ ngàng, kinh ngạc, trìu mến
+ "Xiêm áo": Trang phục đẹp đẽ, xinh xắn
+ "E ấp": sự ngại ngùng, thẹn thùng của các
thiếu nữ dân tộc
+ "Xây hồn thơ": vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của
tâm hồn người chiến sĩ
=> Vẻ đẹp lung linh, hoang dại, trữ tình đến
mê hoặc. Người lính Tây Tiến lãng mạn, hào
hoa
“ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ ”
Ánh sáng lung linh của lửa đuốc, âm thanh réo rắt
của tiếng đàn, cảnh vật và con người như ngả
nghiêng, bốc men say, ngất ngây, rạo rực, tỏa sáng
trong cái nhìn ngạc nhiên của người chiến sĩ.
Man điệu bí ẩn, say đắm, ngọt ngào làm mê hoặc
lòng người. Vẻ đẹp của cô gái mềm mại, e ấp bên
cạnh tiếng khèn rộn ràng.
Người lính Tây Tiến chiêm ngưỡng say đắm vẻ đẹp
của đêm văn nghệ với tâm hồn trẻ trung, vui vẻ.
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa
Cảnh sông
nước miền Tây
a, Không gian
“ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
- “ Chiều sương”: không gian vắng vẻ, Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ”
hoang liêu, huyền ảo trong sương mờ
- “ Hồn lau nẻo bến bờ”: ngàn lau chập
chờn, lay động; cảnh vật như có hồn,
huyền ảo, thiêng liêng, quấn quít
không muốn chia xa.
- “ Hoa đong đưa”: (nhân hóa) những
bông hoa dường như cũng có linh hồn,
cũng rất duyên dáng, tình tứ.
a, Không gian
- Phép đảo ngữ:“ Trôi dòng nước
lũ hoa đong đưa”:vừa nhấn mạnh
nét tình tứ,uyển chuyển vừa thể
hiện sự vắng lặng ,đượm chút
buồn
=> Không gian: Dòng sông
trong một buổi chiều mưa giăng
mắc một màu sương; sông
nước, bến bờ lặng tờ, hoang dại
như thời tiền sử → mênh mông,
nhoè mờ, ảo mộng.
“ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ”
b, Con người
-“ Có thấy”, “ có nhớ”: nhà thơ tự hỏi
lòng mình với âm điệu đầy ắp bâng
khuâng, lưu luyến…
- "Dáng người trên độc mộc": dáng hình
mềm mại, uyển chuyển của những cô gái
Thái trên những chiếc thuyền độc mộc.
- Vẻ đẹp của con người hoà hợp với vẻ
đẹp của thiên nhiên: những bông hoa
rừng cũng “đong đưa”, làm duyên trên
dòng nước lũ.
“ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ”
b, Con người
→ Những nét vẽ mềm mại, duyên dáng
khác hẳn với những nét khoẻ khoắn,
gân guốc khi đặc tả cảnh dốc đèo.
→ Ngôn ngữ tạo hình, giàu tính nhạc,
chất thơ và chất nhạc hoà quyện: thể
hiện vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của
thiên nhiên và con người
“ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ”
Với “cốt cách hào hoa phong nhã và một thi tài hiếm
có” (Trinh Đường), ngòi bút tinh tế của Quang Dũng
dường như chỉ ghi vội vài nét đơn sơ nhưng lại nắm bắt
được linh hồn của tạo vật. Đoạn thơ là một sự phối hợp
tài tình giữa nhạc và họa, âm thanh và màu sắc, ánh
sáng và đường nét, “thi trung hữu họa” và như Xuân
Diệu từng nhận xét: “Đọc Tây Tiến ta có cảm tưởng như
ngậm âm nhạc trong miệng”. Bút pháp lãng mạn, gợi
tả, xúc cảm trữ tình, nỗi nhớ da diết, thể hiện tình yêu,
sự gắn bó với thiên nhiên, cuộc sống, con người miền
Tây.
Thank you!
VỀ TÌNH QUÂN
DÂN TRONG ĐÊM
LIÊN HOAN VÀ
CẢNH SÔNG NƯỚC
MIỀN TÂY
Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa
“Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ”.
Kỉ niệm về
đêm liên hoan
của quân dân
a, Không gian
+ "Doanh trại": nơi sống và làm việc của bộ
đội, khô khan, nghiêm khắc
+ Động từ "bừng": ánh sáng mạnh mẽ, rực rỡ
+ Kết hợp với hình ảnh ẩn dụ “đuốc hoa” =>
Không gian huyền ảo, rực rỡ
+ "Hội đuốc hoa": mang màu sắc tình yêu (từ
chữ Hán có nghĩa là hoa chúc) vừa duyên
dáng, vừa rạng rỡ
+ Âm thanh : “Khèn”, “nhạc” : tạo không khí
tưng bừng, sôi nổi
=> Không gian rộng lớn, tưng bừng, ấm áp
và nồng men say
“ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ ”
b, Con người
+ Nhân vật trung tâm: “em” vừa e thẹn, vừa
tình vừa duyên trong vũ điệu xứ lạ
-> làm say đắm lòng người chiến sĩ xa nhà
+ "Kìa em": Ngỡ ngàng, kinh ngạc, trìu mến
+ "Xiêm áo": Trang phục đẹp đẽ, xinh xắn
+ "E ấp": sự ngại ngùng, thẹn thùng của các
thiếu nữ dân tộc
+ "Xây hồn thơ": vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của
tâm hồn người chiến sĩ
=> Vẻ đẹp lung linh, hoang dại, trữ tình đến
mê hoặc. Người lính Tây Tiến lãng mạn, hào
hoa
“ Doanh trại bừng lên hội đuốc hoa
Kìa em xiêm áo tự bao giờ
Khèn lên man điệu nàng e ấp
Nhạc về Viên Chăn xây hồn thơ ”
Ánh sáng lung linh của lửa đuốc, âm thanh réo rắt
của tiếng đàn, cảnh vật và con người như ngả
nghiêng, bốc men say, ngất ngây, rạo rực, tỏa sáng
trong cái nhìn ngạc nhiên của người chiến sĩ.
Man điệu bí ẩn, say đắm, ngọt ngào làm mê hoặc
lòng người. Vẻ đẹp của cô gái mềm mại, e ấp bên
cạnh tiếng khèn rộn ràng.
Người lính Tây Tiến chiêm ngưỡng say đắm vẻ đẹp
của đêm văn nghệ với tâm hồn trẻ trung, vui vẻ.
Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa
Cảnh sông
nước miền Tây
a, Không gian
“ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
- “ Chiều sương”: không gian vắng vẻ, Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ”
hoang liêu, huyền ảo trong sương mờ
- “ Hồn lau nẻo bến bờ”: ngàn lau chập
chờn, lay động; cảnh vật như có hồn,
huyền ảo, thiêng liêng, quấn quít
không muốn chia xa.
- “ Hoa đong đưa”: (nhân hóa) những
bông hoa dường như cũng có linh hồn,
cũng rất duyên dáng, tình tứ.
a, Không gian
- Phép đảo ngữ:“ Trôi dòng nước
lũ hoa đong đưa”:vừa nhấn mạnh
nét tình tứ,uyển chuyển vừa thể
hiện sự vắng lặng ,đượm chút
buồn
=> Không gian: Dòng sông
trong một buổi chiều mưa giăng
mắc một màu sương; sông
nước, bến bờ lặng tờ, hoang dại
như thời tiền sử → mênh mông,
nhoè mờ, ảo mộng.
“ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ”
b, Con người
-“ Có thấy”, “ có nhớ”: nhà thơ tự hỏi
lòng mình với âm điệu đầy ắp bâng
khuâng, lưu luyến…
- "Dáng người trên độc mộc": dáng hình
mềm mại, uyển chuyển của những cô gái
Thái trên những chiếc thuyền độc mộc.
- Vẻ đẹp của con người hoà hợp với vẻ
đẹp của thiên nhiên: những bông hoa
rừng cũng “đong đưa”, làm duyên trên
dòng nước lũ.
“ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ”
b, Con người
→ Những nét vẽ mềm mại, duyên dáng
khác hẳn với những nét khoẻ khoắn,
gân guốc khi đặc tả cảnh dốc đèo.
→ Ngôn ngữ tạo hình, giàu tính nhạc,
chất thơ và chất nhạc hoà quyện: thể
hiện vẻ đẹp thơ mộng, trữ tình của
thiên nhiên và con người
“ Người đi Châu Mộc chiều sương ấy
Có thấy hồn lau nẻo bến bờ
Có nhớ dáng người trên độc mộc
Trôi dòng nước lũ hoa đong đưa ”
Với “cốt cách hào hoa phong nhã và một thi tài hiếm
có” (Trinh Đường), ngòi bút tinh tế của Quang Dũng
dường như chỉ ghi vội vài nét đơn sơ nhưng lại nắm bắt
được linh hồn của tạo vật. Đoạn thơ là một sự phối hợp
tài tình giữa nhạc và họa, âm thanh và màu sắc, ánh
sáng và đường nét, “thi trung hữu họa” và như Xuân
Diệu từng nhận xét: “Đọc Tây Tiến ta có cảm tưởng như
ngậm âm nhạc trong miệng”. Bút pháp lãng mạn, gợi
tả, xúc cảm trữ tình, nỗi nhớ da diết, thể hiện tình yêu,
sự gắn bó với thiên nhiên, cuộc sống, con người miền
Tây.
Thank you!
 
>





